Một buổi gặp thật tình cờ, em được tan học sớm và chúng ta lại gặp nhau…

Lần này là một quán mới tinh, Cộng Thái Hà. Chúng ta đã ngồi nói chuyện với nhau, em tặng chị ba chú mèo con và chị có vẻ thích nó. Rồi những câu truyện về đồng nghiệp của em, về “outstanding move”, em cũng không nhớ nữa. Em chỉ nhớ nụ cười của chị – nụ cười của sự vô tư, nụ cười “hâm hấp”. Rồi chỉ kể những câu truyện của mình. Nghe những câu chuyện đó, em chưa biết rõ hết đâu, mà thực sự em cũng không để tâm lắm. Giờ đây trước mắt em chỉ là một cô gái hồi nhiên, ngồi kể chuyện như một chú chim hot một cách đầy đam mê… Khoảnh khắc đó, em chỉ mong nó dừng lại mãi…

“Đời có người khôn ngoan, có kẻ dại khờ. Có những đôi mắt cười, có những đôi mắt khóc. Riêng trong mắt anh, có điều gì như đang tan trong lòng. Em làm sao hiểu được từ ngày em bỏ đi, anh đã rã mục dưới gánh nặng của trái tim. Có những người tiến xa trên đường đi, có những kẻ lẽo đẽo theo sau. Có người tự do, có người tù túng. Riêng anh đứng lại rã rời dưới gánh nặng u buồn của trái tim mình.”

Lần đầu tiên em thấy chị khóc. Do em, em đã phô bày cái sự thật quá trần trụi đó trước mắt chị. Một cách thiếu sự khéo léo, em đã để người con gái em yêu rơi lệ. Thật tệ phải không? Em không biết nữa, giữa việc im lặng và để chị vấp ngã, im lặng chứng kiến chị chịu đựng… Em không thể. Dù sau này nghĩ lại, chị sẽ thấy em là một đứa tồi, xấu tính gì đi nữa, em sẽ vẫn nói… Em luôn muốn chị vui, muốn bù đắp gì đó… Một chút quan tâm, một xíu tình cảm, kinh nghiệm và nhiều thứ nữa… Chị đã rất thiệt thòi rồi. Chị im lặng, mọi người im lặng, để rồi khi choàng tỉnh ra, chị nhận thấy mình thật yếu ớt. Đừng lo, vẫn còn có em đây mà. Hình ảnh mắt chị đỏ hoe, môi run run nhưng vẫn cố cười… Em thương chị rất nhiều, dù gì chăng nữa, em sẽ vẫn ở đây, chờ và tôn trọng quyết định của chị. Đừng vì mọi người nữa, hãy vì mình đi, Công Chúa của em à.