Em đã bỏ tôi và ra đi đơn chiếc, Tôi nghĩ mình sẽ phải nhỏ lệ tiếc thương. Phải khắc vào tim hình bóng em cô đơn, để kết thành bài ca ngắm chút. Tuổi xanh úa tàn theo năm tháng, ngày xuân lén lút ra đi. Hoa mong manh trước giờ vô ích. Liệu tôi có nên lãng quên tất cả những điều này, bởi vì dõi theo một người đã dứt áo ra đi. Không một lời từ biệt, hay lại đây, những đêm mưa của ta, vui bước đi độc bộ. Hãy cười lên, hỡi mùa thu của ta ửng vàng. Hỡi em yêu dấu. Em đã rõ, chúng ta chỉ là những phàm nhân. Liệu có khôn ngoan không nhỉ khi mở rộng lòng mình cho một người đã hướng tâm hồn về nơi khác…