Không phải lúc nào ta cũng như thế này, cháu biết không?
Trước đây bà thế nào?
Ta có công việc, có gia đình
Bà có con không?
Không, ta muốn có. Nhưng người đàn ông ta yêu rời bỏ ta. Ta đã rất đau khổ… Và mỗi khi tình yêu tìm đến, ta lại chạy trốn. Ta mất niềm tin vào con người.
Không phải xúc phạm nhưng cháu thấy vậy thật dại dột.
Ta sợ lại bị tổn thương. Đôi khi cháu tin một ai đó, nhưng khi mọi chuyện xấu đi, họ liền quên cháu.
Có lẽ họ chỉ bận thôi ạ. Có thể không không quên bà, họ chỉ quên việc nhớ bà thôi. Cháu không nghĩ mọi người cố tình quên. Nó chỉ tự xảy ra thôi. Ông cháu nói nếu đầu óc không tỉnh táo, hãy cứ quên nó đi.
Ta sợ nếu tin ai lần nữa, họ sẽ lại làm tổn thương ta.
Cháu hiểu ạ. Cháu từng có đôi giày rất đẹp. Cháu sợ đi nhiều sẽ làm hỏng nó, nên cháu cất vào một chiếc hộp để dưới gầm giường. Và bà biết chuyện gì xảy ra không?
Ta không biết.
Cháu không đi vừa nó nữa. Cháu còn chưa đi nó ra ngoài. Cháu mới đi được vài lần thử ở trong phòng.
Trái tim con người khác với đôi giày mà.
Cũng có nhiều điểm giống nhau ạ. Nếu bà không sử dụng trái tim, thì nó khác gì đã vỡ. Nếu bà chỉ giữ cho riêng mình, thì nó cũng không khác gì đôi giày. Khi bà muốn thử lần nữa cũng chẳng được. Bà nên nắm lấy cơ hội, cũng chả mất gì.
Cũng có phần nào đúng đấy.
Cháu nghĩ vậy ạ. Trái tim của bà có thể sẽ lại bị tổn thương, nhưng nó không mất đi. Nếu mất đi, bà đã chẳng tử tế như vậy.
Cảm ơn cháu….